Tuần trước, mình mới biết đến “Nghịch lý đồ nghề” thông qua 1 bài viết của anh Fususu, và…Yeah! Đó chính là thứ mình vừa trải qua.
Nôm na nghịch lý đồ nghề là chẳng hạn một người đặt mục tiêu quay video và thấy cái cam hơi mờ, thế là họ muốn mua một thiết bị nét hơn. Rồi lại thấy âm thanh chưa tốt, họ mua cái mic xịn hơn, ánh sáng chưa ổn, họ lại mua thiết bị chiếu sáng đẹp hơn v.v…
Mua đủ đề về xong, họ lại còn phải dành rất nhiều thời gian để loay hoay với mới thiết bị mới đó, ngồi setup nguyên cả buổi mà chưa bắt đầu quay được, thậm chí đi mua thiết bị khác… và cuối cùng thì video mãi chưa xong.
Bạn có thấy nghịch lý không?
Chúng ta mua đồ nghề về để làm video chất lượng hơn… nhưng cuối cùng lại tập trung vào cải thiện chất lượng của… đồ nghề, và quên đi mục tiêu ban đầu – Làm video.
Giống hệt như mình với bài sketchnote này!

Mình nhận lời làm bài sketchnote này từ 1 người bạn của mình cách đây 1 tháng. Dự định là sẽ hoàn thành nó nhanh thôi, trong 1 tuần – 10 ngày.
Đến khi động đến bút màu, ôi thôi, con mình đã lấy ra tô nghịch hết sạch. Tặc lưỡi, thôi chờ màu mới về.
Động đến sổ, ôi sổ vẽ hết trang rồi… Tặc lưỡi, thôi chờ mua sổ mới (mà bây giờ vẫn còn chưa đặt mua)
Động đến bút vẽ, ôi mình để quên ở cái túi khác rồi…. Chẹp miệng, thôi chờ lấy nó về…
Cứ như thế, những suy nghĩ về việc “thiếu đồ nghề” khiến mình liên tục trì hoãn, bỏ ngỏ.
Mục đích là hoàn thiện bài sketchnote, trong khi lại chưa thể bắt đầu 1 nét vẽ nào… Vì mình quá tập trung vào “đồ nghề”. Muốn sổ đẹp hơn, bút thích hơn… Hoàn thiện “đồ nghề” thay vì hoàn thiện bài sketchnote!
Nhận ra điều này, mình quyết định kệ.
Bút không có, không sao, bút đen giấy trắng là được rồi.
Màu chưa có, không sao, lọc lại hết màu cũ xem những màu nào còn dùng được luôn.
Sổ chưa có, dùng luôn sổ cũ, còn 1 trang cũng được.
Và mình làm, mình vẽ, mình phác thảo, mình sketchnote ….
Sau khoảng 2-3 tiếng tập trung, mình đã hoàn thành bài sketchnote này, thứ mà hơn 1 tháng rồi mình thậm chí không thể bắt đầu, chỉ vì những cái tặc lưỡi, chẹp miệng: Chờ đến khi đủ đồ hơn, chờ đến khi mình sẵn sàng hơn…
Đây cũng không phải là lần đầu tiên mình bị vướng vào “nghịch lý đồ nghề”. Đã có rất nhiều bài sketchnote, rất nhiều bài viết, nhiều video, nhiều hành trình mình muốn chia sẻ lại, biết đâu giúp được 1 bà mẹ nào đó từng như mình…. nhưng mình đã bỏ dở, đã không làm, chỉ vì…chờ. Chờ đến khi mình giỏi hơn, chờ đến khi mình tốt hơn, chờ đến khi có thiết bị tốt hơn, góc quay xịn sò hơn…
Giờ đây ngồi ngẫm lại, tự nhắc với bản thân rằng:
Nếu có 1 điều gì đó mình thật sự muốn, hãy LÀM nó. Just DO it!
Mình không cần chờ mọi thứ thật hoàn hảo mới bắt đầu, mà hãy bắt đầu, để trở nên hoàn hảo.
Tập trung LÀM những gì MÌNH CÓ THỂ LÀM, với những gì mình ĐANG CÓ, ở NƠI mình ĐANG ĐỨNG.
Nghen!
Love,
Hằng.