Cuối tuần vừa rồi, từ cuốn sách “Keep going” của Austin Kleonmình, mình được khám phá 1 bộ phim vô cùng thú vị “Groundhog Day – Ngày chuột chũi“. Đây 1 bộ phim đã cũ, sản xuất từ năm 1993, nhưng mình tin, giá trị và thông điệp của nó thì không bao giờ là cũ cả!

Có bao giờ bạn tự hỏi: Mình sẽ làm gì khi bị mắc kẹt vào 1 ngày duy nhất trong cuộc đời mình?

Hay nói cách khác, bạn sẽ làm gì khi thức dậy buổi sáng và biết ngày hôm nay vẫn chính là ngày hôm qua?

Nếu bạn không có câu trả lời thì “Groundhog Day – Ngày chuột chũi” sẽ cho bạn đáp án.

“Groundhog Day – Ngày chuột chũi” là 1 bộ phim hài, xoay quanh nhân vật chính là Phil Cornnors- 1 phát thanh viên dự báo thời tiết bị mắc kẹt trong vòng lặp thời gian. Mỗi sáng anh thức dậy đều là ngày mùng 2/2 – Ngày Chuột chũi ở Punxsutawney, Pennsylvania. Vào ngày này, ở Punx, chú chuột chũi nổi tiếng Punxsutawney Phil với biệt tài dự đoán thời tiết sẽ xuất hiện để dự đoán liệu mùa đông có kéo dài thêm 6 tuần hay không nhờ vào việc chú có nhìn thấy bóng của mình trên mặt đất không.

Phil Cornnors thật sự rất ghét thị trấn Punxsutawney, với anh, việc ở lại thị trấn này không khác gì tù ngục. Thế mà Phil lại bị mắc kẹt, trong vòng lặp thời gian ngay ở đây.

Ban đầu, khi nhận ra mình bị mắc kẹt, Phil tìm mọi cách để chống trả thoát ra nhưng không có cách nào giúp anh bước sang ngày mùng 3/2.

“Bạn sẽ làm gì nếu mắc kẹt ở 1 nơi mà ngày nào cũng y hệt nhau, còn bạn chẳng thể làm gì để thay đổi nó?”

Đó chính là câu hỏi Phil hỏi mấy kẻ say xỉn ở quán bar, và anh nhận ra, anh có thể làm mọi thứ anh thích. Đó là khi Phil “chớp lấy cơ hội” 1 cách thích thú, tiêu xài 1 ngày thoải mái theo cách mà mình muốn, phá vỡ bất cứ luật lệ nào: vi phạm luật giao thông, tán tỉnh, trộm tiền, mua sắm bất cứ thứ gì mình thích, xuất hiện trong bất cứ bộ dạng nào mình muốn…

Nhưng có vẻ, những thứ mà con người ta luôn theo đuổi ấy không thật sự có giá trị như chúng ta nghĩ, nó không làm Phil thấy thỏa mãn được lâu. Từ cảm giác thích thú ban đầu, Phil rơi vào sự chán nản, bất cần, khi thấy mỗi ngày đều lặp lại đúng như ngày hôm qua. Cảm giác như ngày hôm qua chưa bao giờ xảy ra và không bao giờ có ngày mai.

Đỉnh cao của sự trống rỗng là khi Phil tìm đến cái chết. Anh tìm mọi cách để chết. Và anh chết thật.

Nhưng chỉ trong ngày hôm đó.

Đến 6h sáng hôm sau, anh lại tỉnh dậy, trên chiếc giường quen thuộc, vào ngày 2/2.

Thật sự mình từng nghĩ, cuộc sống của Phil chẳng phải là mong ước của bao người? Anh bất tử, không cần lo lắng về tiền bạc, sức khỏe hay bất cứ điều gì, vì anh biết chính xác những gì sẽ xảy ra trong ngày hôm nay với mình.

Nhưng với Phil, nó thật trống rỗng. Khi đã có đầy đủ tất cả, anh sống để làm gì?

Phil chìm vào “mùa đông” của mình cho đến khi tìm thấy hi vọng mang tên Rita – cô gái anh yêu.

Dù mọi chuyện vẫn như vậy, dù Rita hay bất cứ ai cũng không hề nhớ gì vào 6h sáng hôm sau, nhưng Phil đã thay đổi.

Anh vẫn làm công việc phát thanh viên hàng sáng của mình, nhưng làm với khả năng tốt nhất. Anh bắt đầu mở rộng trái tim, bắt đầu quan tâm hơn đến những người xung quanh bằng những hành động tử tế nhỏ bé hàng ngày với những con người anh gặp.

Phil cũng bắt đầu quan tâm hơn đến chính mình. Anh dành thời gian làm những thứ mình yêu thích: đọc sách, học piano, khắc tượng băng…

Vì chỉ có 1 ngày để sống, nên trong từ điển của Phil không còn chữ “ngày mai“. Mọi thứ anh muốn làm, anh đều làm luôn trong hôm nay. Và mọi thứ anh có thể làm, anh cũng làm luôn trong hôm nay. Phil luôn xuất hiện đúng lúc với những người cần giúp đỡ và hết mình giúp đỡ họ, cho dù không nhận được 1 lời cảm ơn hay biết chắc rằng, đến 6h sáng mai, sẽ chẳng có ai nhớ đến mình.

Câu chuyện của Phil thật sự vừa ảo vừa thật!

Bạn có chắc là mình không có những “Ngày chuột chũi” như Phil, những ngày lặp đi lặp lại từ ngày này qua ngày khác, với những sự kiện, con người, tình huống gần như không thay đổi mấy?

Và bạn có để ý mình đã làm gì với những “ngày chuột chũi” này? Vẫn là những phản ứng lặp đi lặp lại từ ngày này qua ngày khác?

Đã bao giờ bạn thử thay đổi góc nhìn về điều đó chưa?

Cuộc sống của Phil thật sự là 1 minh chứng rất rõ ràng cho 1 câu nói mà mình đọc được ở đâu đó:

Thế giới không xảy ra ĐỐI VỚI bạn, nó xảy ra TỪ PHÍA bạn!

Mỗi ngày, vẫn những sự kiện, con người đó, nhưng mỗi 1 lần Phil đều phản ứng theo 1 cách khác nhau, mỗi lần anh “tiêu xài” thời gian của mình theo 1 cách khác nhau dẫn đến cách kết thúc 1 ngày mỗi lần 1 khác nhau.

Khi anh hào hứng, 1 ngày thật tươi đẹp. Khi anh chán nản, ủ dột, 1 ngày thật nhàm chán. Khi anh cảm thấy đầy đủ và thương yêu, 1 ngày thật ý nghĩa và tuyệt vời.

Mỗi ngày với Phil như 1 cuộc đời, 1 kiếp sống. Anh đã sống 50, 100 hay 200 ngày 2/2, mình không biết, nhưng sau rất nhiều lần “tiêu xài” cuộc sống theo 1 cách khác nhau, Phil đã tìm được cách “tiêu xài” cuộc sống 1 cách ý nghĩa nhất. Đó là sống đủ đầy yêu thương, tử tế, thấu cảm, đồng cảm, với người khác và với chính mình. Những trái tim, những tình cảm ấm áp giữa người với người là thứ duy nhất sưởi ấm Phil giữa “mùa đông mắc kẹt” tối tăm của cuộc đời.

Dường như bài học về tình yêu thương, sự thấu cảm là bài học lớn nhất trong cuộc đời mà mỗi chúng ta, chứ không phải nguyên Phil, đều phải học. Bạn chỉ vượt qua nó khi bạn đã học xong. Bằng không, bạn sẽ phải “học đi học lại” từ cho đến khi bạn thi đỗ.

Nếu bạn phải đối diện với 1 ngày giống hệt nhau, từ ngày này qua ngày khác, thì thứ làm nên sự khác biệt không phải là những hoàn cảnh bên ngoài, mà là những giá trị ở bên trong con người bạn.

Cái cảnh Phil chứng kiến 1 người già chết khi được anh đưa đến viện, dường như anh đã nhận ra: 1 ngày với anh là rất dài, nhưng với 1 ai đó lại là quá ngắn ngủi. Phil bắt đầu giúp đỡ mà không cần được ghi nhớ, thậm chí không cần cả lời cảm ơn, bởi thực ra, anh đã nhận được ngay từ khi anh giúp đỡ người khác rồi. Phil đã nhận được ý nghĩa, mục đích sống trong cuộc đời của mình qua mỗi hành động, qua mỗi lựa chọn anh làm trong từng giây phút lặp đi lặp lại này!

Mọi thứ chẳng thay đổi, nhưng anh thay đổi! Sự đủ đầy và tình yêu thương, sự đồng cảm trong anh thay đổi và lớn lên từng ngày. Đó là thứ giúp anh tiếp tục sống, tiếp tục tin tưởng và hi vọng vào 1 “ngày mai” sẽ đến.

Khi còn nhỏ, mình thường muốn sống thật lâu.

Lớn rồi mới biết, sống ý nghĩa mới là điều thật sự giá trị!

Hãy làm cho mỗi ngày của mình trở nên thật sự ý nghĩa!

Thế giới không cần thêm những thiên tài, những siêu nhân, những người tài giỏi!

Nhưng rất cần thêm những người tử tế, chia sẻ tình yêu và những điều tốt đẹp.

Đừng nghĩ rằng mình luôn có thời gian!

Đừng nghĩ rằng mình luôn có “ngày mai” để làm điều mình muốn!

Thành thực mà nói: bạn có biết ngày nào là ngày cuối cùng của cuộc đời mình không?

Groundhog Day” xứng đáng là 1 bộ phim nên được xem đi xem lại nhiều lần!

Link phim cho ai quan tâm: Groundhod Day

Be yourself, always!

Hằng SN


0 Comments

Leave a Reply

Avatar placeholder

Your email address will not be published.