BẠN CÓ VÔ ƠN KHÔNG?

Nếu ai đó dừng lại và hỏi bạn như vậy, bạn sẽ trả lời thế nào?

Chắc chắn câu trả lời sẽ là: Không Bạn điên à, Tôi không vô ơn. Tôi không phải kiểu người như vậy.

Đúng, ở 1 góc nhìn hẹp, sự vô ơn thường được định nghĩa là bất kính, bất hiếu với cha mẹ, thầy cô, những người có công chăm sóc và dưỡng dục mình.

Nhưng ở 1 góc rộng hơn, sự vô ơn chính là việc bạn không quý trọng những gì mình đang có.

Hay nói cách khác, nếu chuyển câu hỏi từ: Bạn có vô ơn không? thành: Bạn có đang coi mọi thứ là hiển nhiên không?, thì liệu bạn còn có thể trả lời “Không” chắc nịch và đầy phẫn nộ như lúc trước?

BẠN CÓ ĐANG COI MỌI THỨ LÀ HIỂN NHIÊN KHÔNG?

Ngày nay, với sự phát triển ngày càng nhanh và mạnh của xã hội vật chất, dường như thói vô ơn đã ăn sâu bám rễ và trở thành 1 phần tính cách của chúng ta từ lúc nào mà ta không nhận ra!

Trước đây mình cũng không nhận ra điều này, cho đến khi mình chậm lại và nhận ra những câu hỏi lạ kỳ!

Giả sử đang đi trên đường là bị kẹt xe, hoặc đang chuẩn bị lấy xe thì có xe khác chắn đường không ra được, bạn sẽ cảm thấy thế nào? Nếu cho bạn đánh giá mức độ không hài lòng từ 0-10 thì bạn sẽ đánh giá nó mấy điểm? 

Với mình, mình thường đánh giá nó ở 6,7 điểm. Cảm giác vô cùng khó chịu bực bội khi “tự nhiên” bị tắc đường, “tự nhiên” bị 1 vài cái xe trời ơi đất hỡi nào chắn đường làm chậm thời gian mình đi giải quyết những việc quan trọng.

Thế nhưng đảo ngược lại, nếu hôm nay bạn đi xe gặp đường thông thoáng dễ đi, thì mức độ hài lòng của bạn là bao nhiêu? Nếu hôm nay bạn lấy xe thuận tiện ra ngoài không bị chiếc xe nào cản trở, thì bạn có cảm thấy cực kỳ vui và sung sướng? Liệu cảm giác của bạn lúc này có được trên thang điểm 5 của hạnh phúc?

Câu trả lời đáng buồn, thường là Không. Mức độ hài lòng trong những tình huống này của chúng ta, thường bằng 0.

Sao lại phải hạnh phúc, mọi thứ là hiển nhiên mà!

Chính điều này, chính thái độ coi mọi thứ là hiển nhiên, là thứ dẫn chúng ta chạy theo rượt đuổi hạnh phúc từ hết thứ này đến thứ khác, như 1 cuộc chơi đuổi hình bắt bóng!

CUỘC CHƠI ĐUỔI HÌNH BẮT BÓNG!

Nói về hạnh phúc, nhiều người nghĩ ngay đến tiền. Có nhiều tiền = hạnh phúc!

Mình không phản đối!

Nhưng cần làm rõ: Bao nhiêu là nhiều?

Về mặt vật chất, chúng ta thật sự có nhu cầu lớn đến vậy sao? Hãy đặt tay lên ngực và tự hỏi: Trong cuộc đời này, lượng vật chất mà chúng ta cần dùng là bao nhiêu? Thực ra không nhiều như chúng ta vẫn nghĩ.

Con người sở dĩ luôn chạy đua theo đuổi vật chất vì vòng xoáy của ham muốn được chinh phục. Ta luôn theo đuổi những thứ ta MUỐN CÓ, để rồi khi CÓ những thứ ta MUỐN, ta lại nhanh chóng chán nản, không Muốn những thứ ta đã Có mà chạy theo ham muốn CÓ những thứ mới.

Ham muốn có cuộc sống vật chất sung túc đầy đủ không sai!

Nó chỉ sai, khi ta đánh đồng nó là hạnh phúc, và dành cả cuộc đời để theo đuổi 1 hạnh phúc toàn mỹ xa lắc lơ ở nơi nào đó trong tương lai, không phải là mình, hiện tại, với những thứ mình có!

Xã hội phát triển khiến cuộc sống con người càng trở nên sung túc, thịnh vượng hơn. Chúng ta chắc chắn đang sở hữu nhiều tiền, đồ đạc và thiết bị thông minh hiện đại hơn hàng chục, hàng trăm lần so với ông bà, cha mẹ của chúng ta, thậm chí hơn hàng nghìn lần so với cả những ông vua ở chế độ phong kiến.

Nhưng liệu chúng ta có đang hạnh phúc hơn họ cả trăm, cả nghìn lần?

Nếu chúng ta đánh đồng vật chất = hạnh phúc, vậy thì sao khi vật chất tăng lên, mức độ hạnh phúc của chúng ta không tăng tỷ lệ thuận theo?

Tại sao bây giờ tỷ lệ bệnh trầm cảm, những căn bệnh tinh thần ngày càng tăng, trong khi xã hội ngày càng sung túc đầy đủ hơn?

Có bao giờ bạn tự hỏi mình điều đó, và chậm lại, để nhìn lại những gì mình đang làm?

Hãy thử 1 lần nhắm mắt lại, và tưởng tượng giây phút hạnh phúc nhất của cuộc đời mình, bạn sẽ biết: Liệu mình có thật sự hạnh phúc khi sở hữu tất cả thế giới này, khi mình là 1 ông vua Midas chạm tay mọi thứ đều là vàng?

NHỮNG ĐIỀU “HIỂN NHIÊN” QUÝ GIÁ!

Khi cuộc sống thuận lợi, dễ dàng, ta thường coi đó là điều hiển nhiên!

Mở vòi nước ra, có nước chảy!

Muốn biết 1 cái gì đó, gõ google!

Đi nước ngoài, 1 chuyến bay vài tiếng!

Mọi thứ phát triển quá nhanh và thuận lợi đến mức, chúng ta nhanh chóng chấp nhận và coi nó là những điều hiển nhiên, mà không nhận ra sự tồn tại kỳ diệu của những điều hiển nhiên đó.

Nước là 1 chất lỏng kỳ diệu, ngày xưa để có nước người ta phải gánh bộ đi quãng đường rất xa. Còn bây giờ, mình chỉ đơn giản mở vòi là có nước.

Ngày xưa, để biết 1 thông tin gì đó, người ta phải lùng hết cuốn sách này đến cuốn sách kia để tìm thông tin, giờ chúng ta, đơn giản là 1 cú click chuột!

Ngày xưa, muốn đi đâu xa phải chuẩn bị hàng tuần hàng tháng trời, mới đi được đến nơi muốn đến, còn giờ, chỉ vài phút đặt vé và chuẩn bị, sau vài tiếng bay, chúng ta đã đến được nơi cách xa mình hàng trăm nghìn cây số.

Chúng ta quên mất, những điều “hiển nhiên” đó kỳ diệu đến mức nào, nên vẫn thấy bao điều khó chịu: Chỗ ngồi trên máy bay chật quá, phục vụ chậm quá, đồ ăn không nóng hay thậm chí wifi yếu quá!

Bạn đang bay giữa trời đó! 

Bạn đang sở hữu 1 điều kỳ diệu so với tưởng tượng của loài người cách đây 2-300 năm, vậy mà bạn vẫn còn bực bội khó chịu?

Thật buồn cười là khi mọi việc tiến hành theo cách chúng ta muốn thì chẳng ảnh hưởng gì đến mức độ hạnh phúc, nhưng khi mọi việc không diễn ra theo cách mình muốn thì tâm trạng lại bị ảnh hưởng mạnh mẽ.

Nếu cứ như thế này, thì dù bạn có được cả thế giới này và hàng trăm nghìn thế giới khác, bạn vẫn sẽ khó chịu, bực tức và không hạnh phúc! 

Bởi lẽ, bạn đã quên mất, nguyên liệu chính của “nồi canh” hạnh phúc

NGUYÊN LIỆU CHÍNH CỦA HẠNH PHÚC?

Nó chính là LÒNG BIẾT ƠN!

Hãy dừng lại, chậm lại 1 chút và nhìn lại những gì bạn đang có!

Một cơ thể khỏe mạnh, 1 căn nhà ấm áp, 1 gia đình hạnh phúc, được sống, được hít thở, được tự do, được chăm sóc những người xung quanh…!

Dường như bạn đang có quá nhiều thứ mà không nhận ra mình đang đầy đủ và hạnh phúc như thế nào!

Có 1 câu nói như thế này:

“Nếu chúng ta chỉ muốn có hạnh phúc, thì điều đó rất dễ thực hiện. Nhưng nếu chúng ta hi vọng bản thân hạnh phúc hơn người khác, thì sẽ cảm thấy rằng hạnh phúc rất khó đạt được, bởi vì tưởng tượng của chúng ta về hạnh phúc của người khác lúc nào cũng vượt quá tình hình thực tế”

Bởi vậy, để nấu “món canh” hạnh phúc cho “bữa ăn” cuộc đời của mình, bạn cần 1 “nguyên liệu” rất quan trọng: Lòng biết ơn – biết ơn vì những thứ bạn có, những con người bạn gặp, những điều tốt đẹp bạn đang được tận hưởng mỗi ngày!

Không có ư? Có thật là như vậy không?

Ngày trước mình bị đau răng. Ai trải qua cơn đau răng thì biết nó sẽ khó chịu và mệt mỏi như thế nào!

 Lúc bình thường mình không nhận ra là mình hạnh phúc như thế nào khi có hàm răng khỏe mạnh, được ăn uống những thứ mình muốn, cho đến khi mình đau răng. Ngay lúc đó, những ham muốn cao và xa đi đâu không biết, mình chỉ có 1 mong muốn duy nhất là được khỏi đau răng, có 1 hàm răng khỏe mạnh để ăn uống bình thường! Những lúc đó mới nghĩ, sao lúc bình thường mình sướng thế mà không biết, giờ đau răng mới nhận ra!

Vậy đó, nếu bạn vẫn cho rằng mình không có gì để biết ơn, thì hãy thử nghĩ nếu hôm nay mình bị ốm, không thở nổi, hay nếu mình bị đau răng, đau chân, đau mắt, thì mọi chuyện sẽ như thế nào? Nếu hôm nay mình bị Covid-19 thì sẽ như thế nào?

Liệu bạn có còn cho rằng mình không có gì để biết ơn không?

Bạn đã nghe câu nói: “Bạn không biết mình có trong tay những gì cho đến khi mất đi nó” bao nhiêu lần rồi? Không cần đợi đến khi mất đi chúng ta mới nhận ra tầm quan trọng của nó, đúng không?

Những điều chúng ta cho là “hiển nhiên”, bình thường cũng thế!

 Hãy trân trọng và biết ơn chúng, không khí trong lành mỗi ngày, tia nắng ấm, làn gió mát, đôi chân khỏe mạnh, đôi tay linh hoạt… Hãy MUỐN tất cả những gì bạn CÓ, thay vì 1 mực theo đuổi việc CÓ tất cả những gì bạn MUỐN!

Chúng ta vẫn có thể muốn có thêm nhiều nữa, nhưng nó không còn dựa trên sự thiếu thốn, sự khó chịu, ganh tỵ, mà nó dựa trên sự đủ đầy, trân trọng những thứ mình có, vui vẻ trước khi tiếp tục những bước tìm kiếm trong cuộc đời mình!

Hãy dần thay thế “những điều hiển nhiên” = “những điều biết ơn”, bạn sẽ dạy cho chính mình và con của mình, cách thức có được hạnh phúc – NGAY BÂY GIỜ VÀ Ở ĐÂY! 

Hãy luôn tự hỏi mình mỗi khi cảm thấy khó chịu hay bực bội:

Liệu mình có đang coi mọi thứ là hiển nhiên không?

Be yourself, always!

Hằng SN

Nếu bạn yêu thích những bài viết của mình, hãy đăng ký email để được nhận thông báo về những bài viết mới nhất của mình nhé. Mình sẽ post bài đều đặn vào thứ Tư hàng tuần. Cảm ơn các bạn và hẹn gặp lại các bạn vào thứ Tư tuần sau!

Đăng ký để nhận bài viết mới


0 Comments

Leave a Reply

Avatar placeholder

Your email address will not be published.